Cái tôi luôn luôn đáng ghét (le moi est haissable), ai cũng biết điều đó nhưng không ai là người bỏ được cái tôi đi. Càng làm lớn bao nhiêu th́ cái tôi càng vĩ đại bấy nhiêu,“thay trời trị dân” ai động đến cái lông chân của “các ngài con trời” th́ không bị tru di tam tộc th́ cũng bị diệt cả họ cả làng…Càng giầu có bao nhiêu cũng càng dùng tiền của đè người cho đến chết cũng chưa thôi. Từ xưa đă như vậy rồi nhưng ngày nay bọn người tự nhận ḿnh là cách mạng vô sản toàn thế giới, đỉnh cao trí tuệ, th́ cái tôi của bọn chúng c̣n to và cao hơn cả núi Tu Di.
Stalin, Mao Trạch Đông, Hồ chí Minh là những tên lừa thày phản bạn, cướp của hiếp người, không tội ác nào mà chúng không làm, nhưng chúng và bè lũ cũng không thể gói lửa măi mà không x́ khói, khiến cả loài người phải phỉ nhổ và kinh tởm.
“Cái Tôi” đáng ghét như vậy, tuy nhiều người muốn lẩn trốn nó nhưng liệu có lẩn trốn được không? Dù rằng đă mang thân nương nhờ cửa Phật, đă cố thực hành lời Phật dạy: “Vô ngă, vô nhân, vô chúng sinh, vô thị giả” nhưng khi gặp tha nhân mà không thấy “cúi đầu đảnh lễ lạy thày” th́ đă thấy sắc mặt thày biến đổi, khó chịu, giọng nói đă mất b́nh tĩnh. Muốn biết vô ngă hay hữu ngă của một tu sĩ hay cư sĩ th́ chỉ cần trao đổi với nhau vài lời th́ rơ đạo hạnh, trắng đen ngay:
Nh́n sắc diện biết ḷng nhân thế
Nói qua loa là để đo lường
Tâm tư kiến thức môi trường
Ngoài là thông cảm, trong dường dụng nhân.
Trích bài “Người Chị” trang 67 trong “T́nh Người Hỏa Ngục” của Dương thanh Phong
Tuy nhiên v́ chúng ta c̣n là phàm phu nên khi phê b́nh người th́ dễ nhưng bắt tay vào phê b́nh ḿnh mới thấy vô vàn khó khăn. V́ vậy theo thiển kiến th́ muốn đạt đến vô ngă, trước tiên ta phải đem cái hữu ngă ra mà thực hành, mổ xẻ để biết rơ thói hư tật xấu, tham sân si của ḿnh mà tránh, mà diệt dần dần cho đến khi nghe người phê b́nh ḿnh nặng lời, ḿnh cũng cảm thấy không căm hờn, oán hận, ghét bỏ.
Đă phá được chấp rồi, th́ khi đó hành giả mới cảm thấy tu đă có đôi chút kết quả.
Nhà thiền gọi là phản quang tự kỷ và đă đạt đến chỗ: nghe mà không nghe, biết mà không biết, thấy mà không thấy. Lục căn không dính với sáu trần.
Suy rộng ra th́ văn chương thi phú cũng vậy:
V́ quan niệm nhân sinh của thiền sư và thi nhân tuy hai mà là một. Họ cùng quan niệm đời là vô thường biến đổi, là huyễn, là hoặc, là chẳng thật có mà cũng chẳng thật không, như mây, như mưa, như hư, như thực. V́ vậy thi sĩ Xuân Diệu mới có thơ rằng:
Là thi sĩ nghĩa là vui với gió
Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây
Và Lư Bạch đời Đường Minh Hoàng nhẩy xuống sông ôm trăng mà trầm ḿnh v́ lấy hư làm thực, lấy thực làm hư, với thi nhân lúc đó, th́ hư và thật không c̣n ranh giới nữa. Nó là đồng nhất thể. Nó là lúc tuyệt đỉnh của thi ca, nó là sát na của thần thơ thần bút vậy. (Xin xem Nguyên lư “Tâm Vật Đồng Nhất Thể” Phần Ba, bài số II “Văn Hóa và Thi Ca” trong cuốn khảo cứu này).
Và viết một thi phẩm trường thiên như “Giai Nhân Đoạn Trường Khúc” c̣n gọi là Chuyện T́nh Phạm Lăi Tây Thi dài 3478 mà không tự mổ xẻ, phân tách, định nghĩa, nhất là không tŕnh bầy hoài băo, nhân sinh quan của ḿnh, khiến hậu thế hiểu lầm mà gây chuyện bàn căi, gán ghép há chẳng đắc tội với thế nhân lắm sao?
V́ vậy, đành phải mang “cái xấu” của ḿnh ra mà bàn luận, đem cái “bào thai của tuệ giác”cưu mang trong ṿng xiềng xích trùng trùng, đầy những ác ma ác quỷ. Nhưng may mắn thay lại được hạ sinh nơi “chốn đệ nhất địa linh” mà mổ xẻ, mà nghiệm chứng xem có như ư muốn của người hoài thai hay cũng chỉ làm đau ḷng người cưu mang đă đành, c̣n làm phiền ḷng đến các bậc trí giả, hữu danh.
Một câu chuyện đầy ẩn dụ và rất đau ḷng như vậy, mục đích chỉ là để khuyến khích anh em trong tù nên noi gương Phạm Lăi mà đấu tranh dành lại nước Việt.
Đây chính là danh dự của người cầm bút tự do, chân
chính, suốt đời tận tụy với thi ca, dù trong chốn gông cùm tàn bạo nhất loài người cũng không nản. Người đă mang lấy“nghiệp thi ca” th́ cho ra thật nhiều, nhưng thâu vào chẳng bao nhiêu. Tuy biết như vậy nhưng cũng cứ phải làm như vậy, mê say mà làm, quên ăn mà làm, mất ngủ mà làm. Có khi c̣n mang cả tính mệnh của ḿnh, của vợ con ḿnh và của anh em chiến hữu ḿnh ra mà đánh đố nữa!
Người cầm bút chỉ sợ người đương thời chưa hiểu nổi ḿnh, cho nên dù tuổi đă lớn đến “bát thập niên”cũng phải gắng gượng tŕnh bầy tâm tư, hoài băo của ḿnh qua chữ nghĩa thi ca. Chỉ mong ghi lại một trong muôn một sự đảo điên, cuồng loạn, diễn biến trong thời kỳ lịch sử đen tối nhất của dân ta với tư cách của một nhân chứng lịch sử.
Do Đó:
Chúng tôi nẩy sinh một ư tưởng táo bạo là tại sao ḿnh không thử dùng phương pháp: phân tích, so sánh, tổng hợp và hệ thống hóa tư tưởng và hoài băo của ḿnh qua những bài thơ trong những tuyển tập đă viết::
-1.“T́nh Người Hỏa Ngục” in năm 2003.
-2.“Chuyện T́nh Phạm Lải Tây Thi”,tập thơ dài kỷ lục, dài 3478 câu lục bát ẩn dụ cũng như trực tiếp chống cộng in năm 2006
-3.“Tập Thơ Quốc Hận Lệ Rơi Mấy Hàng in năm 2010
-4.“Những Bài B́nh Luận hay Lư Giải Thơ của Dương thanh Phong”.
-5 Mà tạo thành một cuốn Khảo Cứu Văn Chương
lấy nhan đề là“Khảo Luận về Kim Vân Kiều,Chuyện T́nh Phạm Lăi Tây Thi và những tác phẩm cổ khác”, để đánh giá chính ḿnh xem thế nào, mà quên đi phương pháp sáng tác những vần thơ trong tù theo đúng chủ chương tự lực của ḿnh, c̣n tha lực nếu có chỉ là để trợ duyên mà thôi.
Sau khi đă cố gắng thử làm như vậy và đọc đi đọc lại
nhiều lần, và cũng nhờ bạn bè đọc lại đọc đi, phẩm b́nh th́ thấy lập luận vững vàng, có triết lư đàng hoàng, có sự việc rơ rệt, phân minh nên quyết định cho ra mắt độc giả cuốn khảo luận này. Tuy nhiên vẫn c̣n nhiều chủ quan, thiếu sót và bất cập, mong quư vị độc giả xa gần lượng t́nh tha thứ cho.
|